Hotline: 0984 843 238
0936 148 339
 
Hỗ trợ tim mạch
 
Hỗ trợ tiêu hóa
 
Hỗ
trợ xương khớp
 
Phục hồi sinh lý
 
Phục hồi sức khỏe
 
Tăng & Giảm cân
 
Chỉ khi có thể chất khỏe mạnh, cuộc đời bạn mới thật Hoàn Mỹ !!!
Tư vấn khách hàng: 04 6283 3388 - 09 8484 3238 - Email: thegioihoanmy99@gmail.com
Giỏ hàng - 0 đ
Ảo tưởng của người mẹ bắt cóc con mình

Là một người mẹ nhưng chị đã phạm 2 tội lỗi lớn: bỏ rơi con để chạy theo người tình, rồi lại bắt cóc con tống tiền để có tiền chu cấp cho người tình trẻ.

Chị bảo, với tư cách là một người mẹ, chị đã phạm phải 2 tội lỗi lớn: chị đã bỏ rơi con của mình để chạy theo một cuộc tình mù quáng. Rồi cũng chính chị đã thực hiện âm mưu bắt cóc con mình tống tiền, để có tiền chu cấp cho người tình trẻ. Chị đã tự tay vứt bỏ những điều thiêng liêng nhất của tình mẫu tử, cái mà cho đến tận khi rơi vào cuộc sống tù đày và trở thành người bị cả gia đình chồng ruồng bỏ, chị mới nhận ra nó quý giá đến nhường nào.

Bầu trời tự do không như ao ước của người đàn bà mù quáng vì tình

Mỗi người phụ nữ bước chân vào trại giam đều mang theo một hoàn cảnh, một số phận. Và ở trong song sắt, họ chia sẻ số phận của mình với những người bạn tù, để có thể vơi bớt đi những nỗi buồn đau, nhọc nhằn của những ngày tháng tù tội. Nhưng phạm nhân Trần Thị Vân Anh nói với tôi rằng, trong suốt gần 5 năm tù, điều chị sợ nhất chính là khi những người bạn tù xung quanh hỏi về quá khứ của chị. Bởi quá khứ đó làm chị mãi hổ thẹn về bản thân mình. Là một người mẹ phạm tội với chính con đẻ của mình, trong nhiều năm qua, chị đã không thể tự tha thứ cho chính mình vì tội lỗi ấy.

Từ nhỏ chị đã không được học hành. Bố mẹ chị có một quầy bán thịt bò ngoài chợ. Học hết lớp 4 thì chị bỏ học. Bố mẹ chị bảo: “Mày chẳng cần đi học làm gì. Ở nhà giúp bố mẹ mổ bò là đủ ăn rồi. Đàn bà con gái chỉ cần thế”. Kể từ ấy, chị ở nhà giúp bố mẹ đi chợ. Tuổi thơ của chị không có những buổi đến lớp, tụ tập với chúng bạn, chỉ có những ngày nối ngày không bao giờ thay đổi bên quầy hàng thịt bò, không có cơ hội được tiếp xúc với những người bạn khác giới. Chị đã quen với việc để cuộc đời mình đi theo những định đoạt của cha mẹ. 19 tuổi chị lấy chồng. Cuộc hôn nhân không có tình yêu, không có những hẹn hò. Chị gặp anh 3 lần trước đám cưới: một lần để xem mặt, một lần để bàn bạc chuyện cưới xin và một lần ăn hỏi. Đêm tân hôn, ngay cả những giây phút vợ chồng gần gũi nhất, chị vẫn thấy người đàn ông nằm cạnh mình hoàn toàn xa lạ. Nhưng “đàn bà con gái chỉ cần có thế”, mẹ chị vẫn nói vậy mỗi khi chị băn khoăn về cuộc sống của mình.

Có một thời gian, chị quen dần với suy nghĩ đó và an phận với cuộc sống hiện tại của mình. Chị sinh con và làm tròn trách nhiệm của một người vợ trong gia đình. Chị vẫn bán thịt bò ngoài chợ và hài lòng với việc có một người chồng làm kiểm lâm không mấy khi ở nhà. 5 năm sau ngày cưới, vợ chồng chị đã dành dụm đủ tiền xây nhà mới sau một thời gian dài tích cóp, chịu khó làm ăn. Nhưng chị đã không bao giờ có cơ hội sống trong ngôi nhà mới của mình.

Thời gian đó, ngoài việc quán xuyến gia đình, chợ búa, chị kiêm luôn cả nhiệm vụ nấu ăn cho nhóm thợ xây hơn 10 người. Trong nhóm thợ có 1 người thanh niên trẻ hơn chị 2 tuổi có nụ cười rất duyên và ánh mắt tình tứ, thỉnh thoảng lại đưa ánh mắt say đắm nhìn chị và buông dăm ba lời đưa đẩy. Năm đó chị mới 24 tuổi, chồng chị là một người đàn ông hiền lành nhưng khô cứng. Sống với anh, chị không bao giờ biết thế nào là lãng mạn, ngọt ngào. Chị chưa từng biết thế nào là được tán tỉnh, được trêu ghẹo cho đến tận lúc ấy, nên dù có 1 đời chồng và 1 đứa con, chị vẫn không thể tránh khỏi những lúc bối rối trước ánh mắt đàn ông lạ lùng đó. Chị bắt đầu để ý đến bề ngoài của mình, bắt đầu biết chọn những bộ quần áo đẹp hơn. Chị bắt đầu biết khó chịu với cái mùi chợ búa quen thuộc bám trên người mình và tìm mọi cách để gột rửa nó khi trở về nhà. Chị duyên dáng hơn khi nói chuyện với người thợ xây trẻ tuổi đó. Trong một đêm chồng chị vắng nhà, chị đã lao vào vòng tay của người thanh niên đó, bất chấp việc phải phản bội chồng mình.

Chị kể: “Lúc tôi có thai hai tháng với người tình của mình thì cũng là lúc chuyện đến tai chồng tôi. Dù rất đau khổ, nhưng vì không muốn gia đình tan vỡ, anh ấy vẫn cho tôi một cơ hội để quay lại. Nhưng khi ấy tôi đã quá mù quáng với cuộc tình của mình. Tôi mơ mộng về một viễn cảnh hạnh phúc khi được sống bên cạnh người đàn ông tôi yêu. Vì thế, bất chấp tất cả, bất chấp cha mẹ tôi khuyên nhủ rồi lại chửi mắng, dọa từ mặt, tôi vẫn quyết tâm bỏ đi theo người tình của mình, bỏ rơi đứa con mới 5 tuổi đầu. Tôi như một con chim cả đời bị nhốt trong lồng, giờ đang khao khát tự do và được bay trên bầu trời mơ ước của mình”.

Ngày bỏ đi theo người tình trẻ, chị đã không day dứt khi bỏ lại đứa con 5 tuổi, càng không bao giờ lường trước được những khó khăn khi mạo hiểm cuộc đời mình với mối tình chóng vánh. Chị không nhìn được trước những hiện thực phía sau bầu trời mơ ước mà chị vẫn khao khát. Sau thời gian đầu ngắn ngủi hạnh phúc, chị bắt đầu nhận ra sự hờ hững, lạnh nhạt của người tình trẻ khi chị bận bịu với chuyện sinh nở. Chị kể: “Thời gian sinh đẻ, tôi chẳng làm gì ra tiền, mọi sinh hoạt trong nhà đều phải dựa vào anh ta. Tôi bắt đầu nghe tin anh ta đi cờ bạc, gái gú bên ngoài. Tiền công những lần đi xây về, anh ta không bao giờ đưa cho tôi. Chúng tôi chỉ sống với nhau chứ chưa đăng ký kết hôn, nên mỗi lần tôi trách móc chuyện gì, anh ta đều nói: Cô là gì của tôi mà có quyền đòi hỏi tôi?  Những lúc tiền bạc khó khăn, anh ta vẫn lấy tôi ra chì chiết. Anh ta không còn ngọt ngào, tình tứ với tôi như trước, mà bắt đầu nói tôi là đồ vô dụng, ăn bám, nói tôi lừa anh ta, bắt anh ta không ăn ốc mà phải đi đổ vỏ. Những lời đó làm lòng tôi tan nát. Nhưng tôi vẫn yêu người đàn ông đó đến mù quáng, yêu đến mức đánh mất cả bản thân mình. Chính vì sự mù quáng đó mà tôi đã phạm phải liên tiếp những sai lầm”.

Ảo tưởng của người mẹ bắt cóc con mình, An ninh - Hình sự, me bat coc con, bat coc, tong tien, nguoi tinh tre, tinh yeu mu quang

Tình mẫu tử thiêng liêng là thế những chị đã không biết trân trọng (Hình minh họa)

Lời thú tội muộn màng của một người mẹ

Là một kẻ máu me cờ bạc, nên chỉ sau một thời gian ngắn chung sống, người tình trẻ của chị đã nợ gần 100 triệu đồng tiền cờ bạc. Trong lúc bị các chủ nợ đe dọa, hắn đã thuyết phục chị trở về bắt cóc đứa con trai đầu lòng của chị để đòi tiền chuộc từ người chồng cũ. Chị bảo: “Khi đó anh ta nói nếu mọi chuyện thành công thì chúng tôi sẽ xây dựng một gia đình hạnh phúc. Lúc ấy tôi đã hoàn toàn mù quáng. Tôi chỉ nghĩ đến việc giữ được tình yêu của mình mà bất chấp cái giá phải trả. Và vì suy nghĩ mù quáng đó, tôi đã làm một việc tồi tệ với con mình, một việc không chỉ người thân mà chính tôi cũng không thể tha thứ được cho tôi”.

Vài ngày sau đó, chị đã cùng người tình của mình trở về quê nhà, thực hiện âm mưu bắt cóc đứa con nhỏ của mình khi nó vừa tan trường. Biết chồng cũ của mình vô cùng yêu quý đứa con trai duy nhất, chị đã gọi điện đòi chồng cũ 100 triệu và đe dọa sẽ đưa con trai mình đi nếu không nhận được tiền. Nhưng cái lúc chị nhận 100 triệu từ tay người chồng của mình cũng là lúc chị và người tình bị công an bắt với tội danh bắt cóc tống tiền.

Càng những ngày tháng sau này khi bị bắt giam chị càng thức tỉnh. Tình yêu mù quáng của chị dần nguôi đi, và thay vào đó là nỗi xấu hổ với chồng con, với cha mẹ. Ngày ra tòa, bố mẹ đẻ và chồng con chị đều có mặt. Nhưng chị không dám ngẩng mặt lên nhìn tất cả những người thân của mình dù chỉ một lần. Khi tòa đưa ra bản án 9 năm tù với chị, bố chị đã đứng lên nói đầy bức xúc: “Tôi đề nghị tòa xử nó mức án nghiêm khắc hơn. Nó là một người mẹ vô lương tâm. Tôi là bố nó cũng không bao giờ tha thứ được cho nó. Còn con trai nó sẽ hận mẹ mãi mãi”.

Chị nhớ mãi câu nói của bố chị ngày hôm đó, đến tận bây giờ vẫn nhớ. Những ngày sống trong tù, chị chưa từng được gia đình đến thăm hay gửi cho một bức thư động viên. Nhưng chị biết chị không có quyền oán trách. Đó là cái giá chị phải trả cho những lỗi lầm của mình – những lỗi lầm mà chính chị cũng cảm thấy hổ thẹn với lòng mình khi nghĩ đến.

Chị bảo: “Vào tù, tôi với người tình của mình gần như không liên lạc với nhau. Anh ta cải tạo ở một trại giam khác. Tình yêu mù quáng của tôi chết từ lâu rồi. Càng sau này tôi càng nhận ra mình nông nổi, dại dột khi chạy theo một người đàn ông không hề xứng đáng. Cuộc đời tôi hỏng đã đành nhưng đứa con của tôi với anh ta thì không có tội tình gì. Chỉ vì không may có một người mẹ như tôi, nó đã bị gia đình hai bên ông bà nội ngoại hắt hủi. Bố mẹ đẻ của tôi không bao giờ thừa nhận cháu. Bố mẹ của anh ta cũng chỉ nuôi cháu một thời gian rồi bỏ bê. Con tôi được gửi vào trung tâm bảo trợ xã hội. Nó có bố, có mẹ mà coi như không có. Tôi đã đẻ hai đứa con, và tôi có tội với cả hai đứa con ấy. Sau này lớn lên, biết chuyện, chúng có lẽ sẽ phán xét tôi suốt đời”.

Theo Hương Lan (Pháp luật & Cuộc sống)

Bình luận

Bình luận